Truyền thông góp phần giảm kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV/AIDS
03/11/2014 Lượt xem: 363 In bài viếtDịch HIV/AIDS xuất hiện ở Việt
Nam từ những năm 90 của Thế kỷ trước, bắt đầu hầu hết từ những người nghiện
chích ma túy sử dụng chung bơm kim tiêm và phụ nữ có quan hệ tình dục với nhiều
người. Từ đó, định kiến về người nhiễm HIV là những người mắc các tệ nạn xã hội.
Mặt khác, trước đây HIV được biết đến như một bản án tử hình, rất nguy hiểm, vô
phương cứu chữa và dễ bị lây nhiễm kể cả qua tiếp xúc thông thường. Chính vì
những suy nghĩ như trên mà người nhiễm bị kỳ thị và phân biệt đối xử nặng nề.
Kỳ thị với người nhiễm HIV/AIDS là thái độ coi thường, làm mất thể diện hay
không tôn trọng một người hoặc gia đình họ vì biết họ nhiễm hoặc nghi ngờ bị
nhiễm HIV/AIDS. Kỳ thị có thể do các cá nhân, bạn bè, gia đình, cộng đồng và cả
cán bộ y tế, thậm chí từ phía chính quyền gây ra với người nhiễm HIV/AIDS.
Bên cạnh đó, kỳ thị còn do chính người nhiễm HIV/AIDS gây ra (tự kỳ thị) vì thấy
mình không được những người xung quanh chấp nhận hay mặc cảm với hoàn cảnh của
mình. Những bài học kinh nghiệm trong phòng, chống HIV/AIDS cho thấy, dù ở bất
cứ đâu và dù bị lây nhiễm HIV vì bất cứ lý do nào nếu không được xã hội tạo môi
trường thuận lợi, những người nhiễm HIV thường phải giấu diếm, lẩn trốn khỏi
cộng đồng.
Sợ bị kỳ thị và phân biệt đối xử, những người có hành vi nguy cơ bị nhiễm HIV
không dám đi làm xét nghiệm, nhiều người biết tình trạng nhiễm HIV không dám
tiếp cận với điều trị để bảo vệ họ và những người khác làm tăng nguy cơ lây
nhiễm ra cộng đồng.
Tuy nhiên, trong thời gian qua, nhờ truyền thông, mọi người đã hiểu được nhiễm
HIV/AIDS là một quá trình kéo dài, người nhiễm vẫn có khả năng làm việc, sinh
sống bình thường nếu được điều trị và chăm sóc tốt với bằng chứng là những nhân
vật cụ thể đã sống khỏe mạnh sau 15 - 20 năm kể từ khi phát hiện nhiễm HIV.
Bằng những hình thức khác nhau, căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS đã không còn bị mọi
người hình dung, “hù dọa” với những hình ảnh chết chóc, đầu lâu xương chéo hay
hình ảnh những người lở loét toàn thân, gầy dơ xương... Những hình ảnh truyền
thông đó vô tình đã tạo sự hiểu lầm, khiến cộng đồng sợ hãi.
Khoảng chục năm trở lại đây, công tác truyền thông về HIV/AIDS đã chú trọng đến
việc cung cấp thông tin một cách đầy đủ, chính xác, giải thích rõ những nguy cơ
bị lây truyền và không thể lây truyền HIV.
Bên cạnh công tác này, chúng ta cũng đã tăng cường truyền thông về lợi ích của
điều trị bằng thuốc kháng vi rút, mặc dù đây không phải là thuốc chữa khỏi được
HIV những rất đặc hiệu cho việc ức chế sự nhân lên của vi rút làm cho sức khỏe
của người nhiễm HIV được nâng lên và không bị mắc các nhiễm trùng cơ hội.
Ngoài ra, nhiều gương người nhiễm HIV vượt lên số phận, sống có ích cho xã hội,
cộng đồng cũng được tăng cường biểu dương. Thông qua các đơn vị truyền thông đại
chúng và một mạng lưới tuyên truyền viên, công tác viên ở nhiều thành phần xã
hội cũng đã tham gia các hoạt động nhằm giúp chống kỳ thị, phân biệt đối xử đối
với những người nhiễm HIV/AIDS.
Sau nhiều năm đổi mới trong truyền thông phòng, chống HIV/AIDS, nhận thức của
cộng đồng về HIV/AIDS đã từng bước nâng lên, đồng thời tạo sự cảm thông, chia
sẻ, tiến tới xóa bỏ kỳ thị, phân biệt đối xử với người nhiễm HIV và bệnh nhân
AIDS. Kết quả là số người nhiễm HIV tiếp cận với điều trị hiện nay tăng gấp hơn
20 lần so với năm 2005, hàng trăm nghìn người có hành vi nguy cơ lây nhiễm HIV
tiếp cận với tư vấn xét nghiệm HIV mỗi năm, số người nghiện chích ma túy tham
gia điều trị nghiện các chất dạng thuốc phiện bằng Methadone ngày càng tăng.
Điều này đã chứng tỏ, công tác truyền thông góp phần rất quan trọng trong sự
thành công chung của công tác phòng, chống HIV/AIDS tại Việt Nam trong giai đoạn
vừa qua.
Cao Kim Thoa
Nguồn tiengchuong.vn
[TT: TBC]
