Truyền thông chống kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV/AIDS
03/11/2014 Lượt xem: 672 In bài viếtTheo Điều 2 của Luật Phòng, chống HIV/AIDS, kỳ thị người nhiễm HIV là thái độ khinh thường hay thiếu tôn trọng người khác vì biết hoặc nghi ngờ người đó nhiễm HIV hoặc vì người đó có quan hệ gần gũi với người nhiễm HIV hoặc bị nghi ngờ nhiễm HIV.
Phân biệt đối xử với người nhiễm HIV là hành vi xa
lánh, từ chối, tách biệt, ngược đãi, phỉ báng, có thành kiến hoặc hạn chế quyền
của người khác vì biết hoặc nghi ngờ người đó nhiễm HIV hoặc vì người đó có quan
hệ gần gũi với người nhiễm HIV hoặc bị nghi ngờ nhiễm HIV. Như vậy, kỳ thị là
thái độ, còn phân biệt đối xử là hành vi hoặc hành động cụ thể đối với người
nhiễm HIV. Kỳ thị là tiền đề của phân biệt đối xử đối với người nhiễm HIV. Muốn
chống phân biệt đối xử phải bắt đầu từ việc chống kỳ thị với người nhiễm HIV.
Cũng cần lưu ý rằng kỳ thị và phân biệt đối xử không chỉ xảy ra với những người
nhiễm HIV, mà còn xảy ra đối với cả những người thân và gia đình họ.
Kỳ thị và phân biệt đối xử có thể biểu hiện công khai hoặc ngấm ngầm, thô bạo
hoặc tế nhị, ở nhiều hoàn cảnh khác nhau, dưới nhiều hình thức và mức độ khác
nhau. Ở nhiều nơi trên thế giới cũng như ở nước ta hiện nay, sự kỳ thị và phân
biệt đối xử với những người nhiễm HIV vẫn còn xảy ra ở nhiều nơi như tại gia
đình và cộng đồng, ở trường học, xí nghiệp, cơ quan, công sở....Kỳ thị và phân
biệt đối xử gây tác hại hết sức lớn trong hoạt động phòng, chống HIV/AIDS bởi do
sợ bị kỳ thị và phân biệt đối xử, người nhiễm HIV/AIDS giấu tình trạng bệnh tật,
mặc cảm, không dám tiếp xúc với cộng đồng, không hợp tác với chương trình phòng,
chống AIDS. Do đó họ khó có thể tiếp nhận thông tin, kỹ năng phòng bệnh và do
vậy họ có thể “vô tư” truyền HIV cho người khác. Thiếu sự thông cảm giúp đỡ của
cộng đồng có thể dẫn đến bi quan, thậm chí “uất ức và trả thù đời” của người
nhiễm HIV. Kỳ thị và phân biệt đối xử còn làm cho cán bộ chuyên môn khó có thể
gặp và tư vấn cho họ về kỹ năng phòng và tránh lây HIV/AIDS cho người khác (về
việc sử dụng bao cao su, dùng bơm kim tiêm an toàn..).
Kỳ thị và phân biệt đối xử còn làm cho người nhiễm HIV/AIDS trở thành “quần thể
ẩn”, rất khó tiếp cận, do đó không thể quản lý và chăm sóc được. Vậy nên sẽ
không có được số ca bệnh chính xác, cũng không ước tính và dự báo chính xác được
về tình hình dịch… Như vậy, các kế hoạch và chương trình quốc gia phòng, chống
HIV/AIDS dựa trên những thông tin không đầy đủ sẽ chỉ làm lãng phí tiền của và
đặc biệt là không ngăn chặn được sự lây lan của HIV. Bên cạnh đó, kỳ thị và phân
biệt đối xử dẫn đến không phát huy được tiềm năng của người nhiễm HIV: Làm tăng
tác động của HIV/AIDS đến gia đình, đến kinh tế xã hội của đất nước (người nhiễm
HIV không làm việc, người nhiễm HIV chết sớm do không được chăm sóc để lại vợ,
con, bố mẹ già…); làm mất đi một lực lượng phòng, chống AIDS có hiệu quả; làm
mất đi một lực lượng chăm sóc người nhiễm HIV/AIDS có tiềm năng…; mất đi một lực
lượng lao động, trong đó có cả những người đã được đào tạo… Kỳ thị và phân biệt
đối xử thậm chí làm hạn chế một số quyền cơ bản của công dân (quyền được chăm
sóc sức khoẻ, làm việc, học hành, tự do đi lại… là những quyền mà người nhiễm
HIV được pháp luật bản vệ) và làm giảm vai trò của gia đình và cộng đồng trong
chăm sóc người nhiễm HIV/AIDS. Người nhiễm HIV rất cần sự hỗ trợ của gia đình và
xã hội, nếu bị kỳ thị và phân biệt đối xử, họ gần như mất chỗ dựa cả về vật chất
và tinh thần, làm cho họ bị mất hết lòng tự trọng và bị dồn vào “ngõ cụt”, bỏ đi
lang thang. Từ đó tạo ra áp lực lớn với xã hội, Nhà nước phải đầu tư xây dựng
các Trung tâm bảo trợ xã hội để nuôi dưỡng và chăm sóc họ, từ đó lại làm tăng kỳ
thị và phân biệt đối xử.
Một số biện pháp trong truyền thông chống kỳ thị phân biệt đối xử đối với người
dân trong cộng đồng nói chung:
* Đổi mới tư duy về truyền thông đó là chuyển từ truyền thông “hù dọa” sang
truyền thông giải thích, dựa trên các cơ sở khoa học và thực tiễn. Chuyển từ đưa
tin, hình ảnh tiêu cực về người nhiễm HIV sang đưa tin, hình ảnh tích cực về họ,
cải thiện hình ảnh, tiến tới bình thường hóa sự có mặt của người nhiễm HIV trong
cộng đồng.
* Đổi mới nội dung/thông điệp truyền thông: Tập trung vào việc giải thích cho
mọi người dân hiểu về khả năng lây truyền của HIV, nhất là làm rõ rằng HIV không
lây truyền qua các tiếp xúc thông thường và giải thích tại sao HIV lại không lây
truyền qua các tiếp xúc thông thường….Tránh các từ ngữ, lời nói, hình ảnh… có
thể gây hiểu nhầm HIV/AIDS cũng là tệ nạn xã hội, người nhiễm HIV là người có
lỗi. Tăng cường các nội dung phổ biến, giáo dục pháp luật về HIV/AIDS, trong đó
nhấn mạnh các quy định về chống kỳ thị và phân biệt đối xử.
* Đổi mới phương pháp truyền thông: Đa dạng hóa các phương pháp truyền thông.
Lồng ghép nội dung chống kỳ thị, phân biệt đối xử vào tất cả các hoạt động
truyền thông về HIV/AIDS;
- Tổ chức nhiều hoạt động truyền thông với sự tham gia của người nhiễm HIV, đồng
thời tạo điều kiện cho các nhóm người nhiễm HIV tổ chức các hoạt động truyền
thông trong cộng đồng, trong nhà trường, tại nơi làm việc và tuyên truyền quảng
bá rộng rãi về các hoạt động này;
- Huy động sự tham gia ngày càng nhiều của các vị lãnh đạo, các vị chức sắc, và
những người có uy tín, những người nổi tiếng được quần chúng mến mộ…vào các hoạt
động truyền thông, kết hợp với sự thăm hỏi, động viên… người nhiễm HIV nhân các
sự kiện lớn trong năm, nhân dịp Tết… để làm gương cho cộng đồng.
Đối với vấn đề chống kỳ thị và phân biệt đối xử đưa trẻ em nhiễm HIV đến trường
ngoài các biện pháp truyền thông như với người dân trong cộng đồng, cần lưu ý
một số biện pháp sau:
- Tăng cường truyền thông, giải thích cho giáo viên, các phụ huynh học sinh và
học sinh về đường không lây truyền của HIV và nguy cơ lây nhiễm HIV trong học
tập, sinh hoạt của học sinh trong trường học, khả năng xử lý, hiệu quả xử lý an
toàn trong trường hợp có phơi nhiễm xảy ra…;
- Tăng cường truyền thông về các quy định của pháp luật trong việc chống kỳ thị
phân biệt đối xử nói chung và các điều khoản nghiêm cấm phân biệt đối xử với trẻ
em trong trường học nói riêng cho các thày cô giáo và cha mẹ học sinh cũng như
các em học sinh;
- Truyền thông về các điều khoản liên quan đến các quyền của trẻ em;
- Thực hiện nghiêm vấn đề bảo đảm bí mật thông tin cá nhân của trẻ em về tình
trạng nhiễm HIV;
- Phối hợp chặt chẽ giữa chính quyền, ngành giáo dục, ngành y tế và các đoàn thể
quần chúng với hội cha mẹ học sinh khi có vần đề kỳ thị và phân biệt đối xử với
trẻ em nhiễm HIV trong trường học tại xã, phường;
- Vận động các thầy, cô giáo, lãnh đạo ban, ngành, đoàn thể ở địa phương làm
gương trong việc không kỳ thị, phân biệt đối xử với trẻ em và đưa trẻ nhiễm HIV
đến trường.
C.M
Nguồn soyte.hanoi.gov.vn
[TT: TBC]
